Thiếp vì thiếu niên tướng quân mà giữ tòa nhà trống suốt năm năm, thay người hầu hạ song thân, nuôi dưỡng ấu đệ trưởng thành. Ngày người khải hoàn trở về kinh thành, lại dẫn theo một vị ân nhân c/ứu mạng. 'Vân Nương, A Vu từng đỡ đ/ao cho ta, ta không thể phụ nàng ấy.' Đầu ngón tay thiếp bấm ch/ặt vào lòng bàn tay, vừa muốn hỏi người rằng năm năm qua của thiếp tính là gì, trong bụng bỗng truyền đến một giọng nói non nớt: 【Mẫu thân, chớ có ngẩn ngơ, mau giả vờ hiền thục, giả vờ rộng lượng đi! Chỉ khi người cảm thấy hổ thẹn, mới có thể đem quân công ban thưởng, đất phong điền sản đưa cho người! Người cầm lấy tiền rồi mau chóng hòa ly! Bằng không đợi tới khi bụng người lộ rõ, phụ thân sẽ phát hiện hài nhi không phải cốt nhục của người. Đến lúc đó, hai ta đều xong đời!】 Tâm can thiếp bỗng chốc đ/ập mạnh. Lời chất vấn vừa tới bên miệng, thiếp liền nuốt ngược trở vào. Giây kế tiếp, hốc mắt thiếp đỏ hoe, hướng về phía Ngụy Lâm khẽ mỉm cười. 'Tướng quân, thiếp hiểu mà. Nàng ấy từng c/ứu mạng người, người nên che chở cho nàng ấy. Thiếp... nguyện tự xin hạ đường.'