Bản thân gả cho Hầu gia làm kế thất, không dưng mà có được một trai một gái. Trước ngày xuất giá, mẫu thân dạy bảo phải nuôi dạy đám trẻ này thành kẻ vô dụng, nếu không con ruột của bản thân sẽ chẳng có ngày ngẩng đầu. Bản thân thấy lời ấy vô cùng chí lý. Đích nữ yêu một kẻ thư sinh nghèo, bản thân liền khích lệ nó dũng cảm theo đuổi tình yêu. Đích tử không thích đọc sách thánh hiền, suốt ngày chỉ biết đục đẽo gỗ đ/á. Bản thân liền tìm cho nó một vị thợ mộc cao tay, lấy lý do là nghề nào cũng có thể làm nên nghiệp lớn. Bản thân đắc ý tự thấy mình đã làm rất tốt, nhất định sẽ h/ủy ho/ại được hai đứa trẻ này. Nào ngờ, phu quân của đích nữ thi đỗ Trạng nguyên, quan lộ hanh thông. Đích tử được Thừa tướng tiến cử, trực tiếp vào làm việc tại Công bộ. Cả hai quỳ trước mặt bản thân, lệ rơi đầy mặt mà rằng: 'Nếu không có mẫu thân, nào có ngày hôm nay của con, tất cả đều là công lao của người!'. Bản thân: Chuyện này... đâu có đúng?