Ta thích c/ứu vớt phong trần. Từ khi nhà họ Lan suy tàn, ta đã chuộc Lan Tự ra khỏi nhạc quán. Thế nhưng hắn cậy mình thanh cao, luôn đối đãi với ta bằng lời lẽ lạnh nhạt. Ngược lại, hắn lại dịu dàng với đứa thứ muội trà xanh của ta. Thậm chí khi ta và nàng ta tranh chấp, hắn chẳng hỏi nguyên do mà quát m/ắng ta: "Ngươi đẩy nàng ấy làm chi? Cố Uyển tính tình ôn hòa, đâu có giống như ngươi?" Ta gi/ận dữ rời phủ đi dạo cho khuây khỏa. Tình cờ gặp một vị công tử áo trắng đang b/án thân táng phụ. Chàng có vẻ đẹp tựa tiên nhân, thanh tú mà xanh xao. Đáng tiếc lại là kẻ ốm yếu, chẳng ai đoái hoài. Khi ta m/ua chàng về nhà, chàng yếu ớt tựa vào vai ta: "Ân nhân, Thầm Sương từ nay về sau là người của người." Lan Tự lại b/ắt n/ạt chàng b/ệnh tật. Ta gi/ận đến mức t/át Lan Tự một cái: "Ngươi đẩy chàng ấy làm gì? Thầm Sương tâm tính thuần lương, sao có thể vu oan cho ngươi!" "Ngươi đi đi, đến chỗ Cố Uyển mà ở, nơi này không chứa nổi ngươi nữa!" Lan Tự sắc mặt tái nhợt: "Vì hắn mà ngươi ném ta cho kẻ khác sao?"