Sau khi xuyên thành mỹ nhân của vị bạo quân.
Kẻ khác đều bận tâm giữ mạng, nhưng nào ngờ thị lực của ta lại cận thị nặng quá! Tại hoa viên vô tình gặp một tiểu hoàng tử, đúng lúc trời đổ mưa, ta thuận tay dẫn hắn về tẩm cung dùng ngọ thiện. Mắt liếc một cái, ta gắp cho hắn cả đống tôm.
Hắn: "Đủ rồi, đủ rồi."
Ta cười híp mắt gật đầu: "Ừ ừ, vậy giúp ta l/ột hết mấy con tôm này đi."
Hắn lập tức ngẩn người, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.
Mãi đến khi dùng xong ngọ thiện, trước mắt ta chợt lóe lên dòng chữ phát sáng, vô số thanh âm ùa đến.
【Nữ phụ, ngươi nhìn cho kỹ đi, người bên cạnh ngươi chính là tiểu thái tử u trầm đó! Bẩm sinh mang theo lời nguyền với dấu bớt đỏ, cũng may mà nữ phụ còn ăn nổi cơm.】
【Ch*t rồi, nàng dám sai khiến tiểu thái tử làm việc, tiểu thái tử vốn là người trả th/ù không đội trời chung, e rằng nàng sống không qua đêm nay!】
Ta: "??"
Cùng lúc ấy, có bà vú đến thông truyền, âm trầm trầm nói rằng bệ hạ tuyên ta hầu ngủ.
Chưa kịp để ta phản ứng lại, tiểu thái tử đã đứng chắn trước mặt ta, nhíu mày nói: "Canh giờ còn sớm, ngủ cái gì, nàng không đi!"