Ta cùng đích tỷ thay phiên viết thư cho Thái tử. Ta phụ trách dỗ dành hắn xuất tiền, tỷ tỷ phụ trách thay ta chấp bút. Ngày nọ, thư Thái tử gửi tới chỉ vỏn vẹn hai câu: 【Tô Hạm, nét chữ của nàng mấy ngày nay, vì sao lúc thì thanh tú, lúc lại như gà bới?】【Hai ngày sau, mang theo người viết thư thay nàng, tới biệt viện ngoài thành gặp Cô.】Lưng ta lập tức toát mồ hôi lạnh. Người trong kinh đều nói, Thái tử tính tình khó đoán, thích nhất là đùa bỡn nữ tử. Mỗi lần Hoàng đế chọn Thái tử phi cho hắn, đều chọn hai vị quý nữ nhập cung cùng lúc. Cuối cùng lại chẳng một ai có thể ở lại. Ta và tỷ tỷ đã lừa của hắn trọn mười vạn lượng bạc. Sự việc bại lộ, e rằng đến cả toàn thây cũng khó giữ. Thế là, ta cùng tỷ tỷ uống Quy Tức Hoàn, giả ch*t an táng. Đợi khi không còn ai, ta ôm hòm tiền từ trong m/ộ bò ra, định đá/nh thức tỷ tỷ để cùng đào thoát. Phía sau bỗng vang lên một tiếng kinh hô: "Hoàng huynh. Thú nuốt vàng của huynh bò ra rồi, nàng thật chuyên nhất, lúc này rồi mà vẫn không quên ôm hòm tiền. Tẩu tẩu, nếu nàng yêu hoàng huynh ta như yêu tiền thì tốt biết mấy, hắn đã chẳng phải nửa đêm uống say rồi ôm ta mà khóc." Ta cứng đờ quay đầu lại. Dưới ánh trăng, hai nam tử có mày mắt cực kỳ giống nhau đang đứng đó. Người còn lại cất tiếng, giọng lạnh lẽo hơn: "Tô Hạm, nàng hiện giờ đối phó với Cô qua loa như vậy, đến cả thư cũng lười tự mình hồi đáp sao?"