Vì muốn trở thành Thái tử phi, ta sai thanh mai trúc mã tuấn tú đi dụ dỗ bạch nguyệt quang của Thái tử. Trước mắt bỗng hiện lên hàng chữ: 【Đa tạ nữ phụ tác thành! Nam nữ chính của chúng ta cuối cùng cũng sắp gặp nhau rồi!】 【Đáng thương cho nam chính, sắp bị nữ phụ huấn luyện thành chó rồi.】 【Không sao~ đợi nam chính gặp được nữ chính dịu dàng, ắt sẽ tỉnh ngộ.】 【Nữ phụ cứ làm càn đi! Đợi nam chính khôi phục thân phận hoàng tử, xem nàng ta còn kiêu ngạo thế nào!】 【Ta nhớ kết cục của nữ phụ là bị ném xuống vực sâu, thân x/ác chẳng còn, phải không?】 Ta đinh ninh rằng thanh mai trúc mã yêu ta sâu đậm, nên chẳng hề bận tâm. Cho đến tận sau này. Ta và bạch nguyệt quang cùng rơi xuống vực. Hắn không chút do dự chọn c/ứu nàng ta, mặc cho ta rơi thẳng xuống đáy vực sâu. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày xuân năm mười sáu tuổi.