Muội muội khi được tìm về, đã tròn mười sáu tuổi. Mẫu thân ôm lấy nàng, khóc không thành tiếng. "Thương thay tâm can của ta, chín năm qua bên ngoài đã chịu bao khổ cực! Nay con đã trở về, từ nay về sau, mọi sự tốt đẹp nhất, mẫu thân đều sẽ dành cho con!" Thế nhưng trong mắt muội muội, những gì ta từng có mới là tốt đẹp nhất. Thế là, bằng hữu tặng ta tuấn mã quý giá liền bị trao cho nàng. Biểu cô là Hoàng hậu ban cho ta Thục cẩm thượng hạng cũng bị ban cho nàng. Ngay cả mối nhân duyên tốt đẹp của ta, cũng bị đổi cho nàng. "Khi con hưởng phúc trong phủ, có từng nghĩ đến muội muội lấy một ngày chăng? Thế nên con cũng nên bù đắp cho nó." Ta chẳng phục lý lẽ của mẫu thân, xoay người đi tìm vị hôn phu. Hắn nghe xong, chỉ nhàn nhạt đáp: "Muội muội của nàng tuy tùy hứng, nhưng so với hạng khuê nữ như nàng, lại thú vị hơn nhiều. Nếu năm xưa nàng ấy không lạc mất, có lẽ người đính ước cùng ta vốn dĩ đã là nàng ấy." Ta siết ch/ặt lòng bàn tay lạnh ngắt. Trở về phủ, ta chấp thuận yêu cầu đổi hôn sự. "Mọi sự xin nghe theo lời mẫu thân định đoạt."