Phó Thanh Húc mượn cớ ta mà từ hôn. Trong một đêm, danh tiết của ta tan tành. Hắn quay đầu liền mang sính lễ cầu cưới tỷ tỷ. "Tỷ tỷ nàng chưa gả, nếu nàng đi trước một bước, chẳng phải khiến tỷ ấy bị cả thành chê cười sao?" "Hoặc là nàng đi c/ầu x/in tỷ ấy, để tỷ ấy đồng ý cho nàng làm thiếp." Hắn nói với ta như vậy, tựa hồ đó là ân huệ lớn lao vô cùng. Phụ mẫu sợ ta gây chuyện, ép ta "tự nguyện" đến trang viên nơi thôn dã. Trên đường, xe ngựa của ta bị chặn lại. Ngụy Vương vừa hồi kinh vươn tay về phía ta: "Thế nhân đều biết Vân nhị tiểu thư tinh thông hỏa khí, Bắc Cảnh cần nàng, sẽ ban cho nàng vinh dự xứng đáng."