Thiếp thân si mê Thái tử đã nhiều năm. Thuở ban đầu, Thái tử đối đãi với thiếp vô cùng ân cần. Ngày song thân tử trận, chính Thái tử đã cùng thiếp canh giữ nơi linh đường. Kẻ nào dám kh/inh khi thiếp, cũng là Thái tử đứng ra che chở: 'Mạnh Cẩn là người do chính tay Cô bảo hộ!'. Người trong thiên hạ đều ngỡ rằng thiếp chính là vị Thái tử phi tương lai. Cho đến khi... Bạch Chỉ, đích nữ của Tướng phủ, trở về, Thái tử nhìn nàng ta đến ngẩn ngơ. Từ đó, người thường tỏ vẻ không kiên nhẫn với thiếp: 'Cô nào có thời gian cùng nàng hồ đồ? Nếu nàng thực sự nhàn rỗi, hãy học lấy cầm kỳ thi họa đi thôi'. Tại bãi săn, mãnh hổ bất ngờ tập kích, trong khoảnh khắc nguy nan, Thái tử đã chọn cách bảo vệ Bạch Chỉ. Thiếp lăn mấy vòng, gáy đ/ập mạnh xuống đất, đ/au đớn khôn cùng. Kể từ đó, thiếp không còn bám lấy Thái tử nữa. Bạch Chỉ mỉm cười nói: 'Mạnh cô nương đây là học được chiêu lạt mềm buộc ch/ặt rồi sao?'. Thái tử phụ họa: 'Cô không mắc mưu đó đâu'. ... Lạt mềm buộc ch/ặt là giả, nhưng nhớ lại kiếp trước thì là thật. Hóa ra, Thái tử cũng chỉ là người phu quân đầu tiên của thiếp mà thôi.