Cố Tranh rời nhà không lâu, đột nhiên đòi từ hôn. Chàng thẳng thắn nói: "Chuyện đính ước từ trong bụng mẹ ư? Ta không thừa nhận! Cố Tranh ta sớm đã có người trong mộng, đời này chỉ cưới nàng ấy làm thê tử." Cố gia không lay chuyển được ý chàng, đành phải để đệ đệ song sinh là Cố Cẩn thay thế, nhập phủ làm con rể nhà ta. Thế nhưng vào ngày đại hôn, Cố Tranh tìm đến bày tỏ tâm ý. Chỉ thấy trong phủ giăng đầy lụa đỏ, đệ đệ chàng vận hỉ phục, trừng mắt nhìn huynh trưởng như nhìn kẻ tr/ộm: "Huynh trưởng, đã từ hôn rồi, thì chớ nên đến dây dưa nữa." Cố Tranh kh/inh khỉnh đáp: "Yên tâm, ta đến tìm người, không phải đến cư/ớp hôn." Cho đến khi vén khăn che mặt lên, trông thấy dung nhan của ta. Vị công tử quyền quý vốn đang ngạo nghễ khí phách, đôi mắt bỗng chốc ửng đỏ...