Khi lũ giặc cỏ tràn vào Tướng Quốc tự, phu quân lại bỏ mặc thiếp đang mang th/ai, dẫn người đi bảo vệ thê tử của bằng hữu. "Uyển Uyển, thân thể Giang Nhu yếu nhược, không thể ở lại nơi này, nếu nàng ấy xảy ra chuyện, ta không cách nào ăn nói với Bùi huynh. Nàng ở đây đợi ta, ta sẽ sớm quay lại c/ứu nàng!" Giang Nhu nép vào lòng hắn, vẻ ngoài kinh hoảng, nhưng trong mắt lại đắc ý vô cùng. "Uyển tỷ tỷ, tỷ là tiểu thư phủ Tướng quân, tất có võ nghệ hộ thân, còn ta chẳng biết gì cả, đành mượn dùng phu quân của tỷ trước vậy." Nhìn bóng lưng bọn họ rời đi, thiếp kinh ngạc đến tột cùng. Ngay khoảnh khắc sau, thiếp bị giặc cỏ ch/ém ch*t dưới chân tượng Phật, ngay cả hài nhi trong bụng cũng không tha. Linh h/ồn phiêu tán giữa không trung, thiếp tận mắt nhìn thấy hai kẻ đó ân ái trong xe ngựa. "Phụ huynh của Tô Uyển đã giúp ta leo lên chính nhị phẩm, giá trị của nàng ta đã cạn, ta sẽ khiến Bùi Nghiên hòa ly với nàng." Mang theo oán khí ngút trời, thiếp trở về ngày Bùi Nghiên lần đầu dẫn Giang Nhu đến phủ. Tạ Liễm nhìn Giang Nhu đến ngẩn ngơ. Thiếp liền mỉm cười hỏi: "Phu quân, hóa ra vị huynh đệ cùng ăn cùng ở với chàng bấy lâu nay, lại chính là Giang Nhu muội muội cải nam trang sao?"