Nữ nhi vô ý làm bẩn váy của đích tỷ. Phu quân ph/ạt con bé quỳ suốt hai canh giờ. Nữ nhi khóc đến đ/ứt hơi: "Phụ thân, hài nhi không làm bẩn váy của di mẫu, là người đó cố ý—!" Lời còn chưa dứt, Tạ Vân Thâm đã cư/ớp lấy chiếc đèn thỏ trong tay con bé, ném xuống đất: "Mau tạ lỗi với di mẫu của con." Thấy nữ nhi trốn trong lòng ta r/un r/ẩy. Đích tỷ đắc ý hiện rõ trên mặt. Phải rồi. Người vốn dĩ nên che chở nàng ta. Nếu không phải năm xưa ta ham chơi ngã xuống từ đầu tường, Tạ Vân Thâm trong lúc vội vàng c/ứu ta— Người vốn dĩ nên cưới đích tỷ. Thế nên sáu năm qua, dù người có lạnh nhạt oán h/ận ta, ta cũng cam chịu. Nhưng ng/ược đ/ãi ta thì được. Ng/ược đ/ãi nữ nhi của ta, thì không. Ta nắm lấy tay con bé: "Ngọc Châu ngoan, chúng ta không cần người phụ thân này nữa, được không?"