Phó Tầm c/ứu một cô bé mắc chứng trầm cảm. Cô bé khăng khăng đòi lấy thân báo đáp. Phó Tầm sợ cô bé tái phát b/ệnh nên đành phải đồng ý. Anh vuốt nhẹ mái tóc lòa xòa trước trán, tùy ý nói với tôi: 'Tôi chẳng qua chỉ là diễn kịch cho vui thôi, cô nhường nhịn con bé một chút.' 'Khoảng thời gian này, thiệt thòi cho cô rồi, cứ đóng vai bạn bè bình thường của tôi đi.' Tôi ngoan ngoãn gật đầu làm theo. Một thời gian sau, anh rất hài lòng với diễn xuất của tôi: 'Được rồi, không cần diễn nữa, tôi chơi đủ rồi.' Tôi nghịch chiếc kính gọng vàng của anh trai anh, thản nhiên nói: 'Phó Tầm, có một khả năng thế này.' 'Tôi vốn dĩ đã chẳng còn đang diễn kịch nữa rồi.'