Năm xưa, lúc nội lo/ạn bùng phát, kẻ hèn này đã liều mình mang binh phù đến c/ứu giá. Trải qua muôn vàn hiểm nguy, cửu tử nhất sinh, mới đem được viện quân về. Sau khi dẹp yên phản tặc, Thiên tử truyền lệnh tìm người có công. Kẻ hèn này toan bước ra nhận lãnh, song bị huynh trưởng ngăn cản. Huynh ấy sắc mặt nghiêm nghị bảo rằng: "Muội thân gái một mình rời thành, nếu truyền ra ngoài, danh tiết coi như bỏ." "Công lao là việc nhỏ, mất tiết hạnh mới là việc lớn." "Bùi gia là bậc thế gia vọng tộc, lẽ nào lại cưới một nữ tử đã tổn hại tri/nh ti/ết?" Trong lúc do dự, sự việc dần rơi vào quên lãng. Sau đó, kẻ hèn này được như ý nguyện, gả cho Bùi Ngưng. Lo liệu việc gia đạo, sinh hạ tử tôn. Chàng cũng vì kẻ hèn này mà c/ầu x/in phong tặng cáo mệnh, vợ chồng tương kính như tân. Đời này của kẻ hèn này, cũng xem như được người người ngưỡng m/ộ. Thế nhưng, nếu được sống lại một kiếp. Trước điện Kim Loan, kẻ hèn này sẽ không chút do dự mà đẩy huynh trưởng ra: "Người mang binh phù năm xưa, chính là thần nữ."