Ngày Tần Thuật gửi thư tới nhà thiếp cầu thân, thanh mai trúc mã của chàng cứ đứng bên cạnh chỉ trỏ. Hai người từ lời lẽ cho đến sính lễ, tranh cãi không dứt. Động tác quá mạnh, nghiên mực bút giấy đổ nhào xuống đất. Bức thư cầu thân thiếp hằng mong đợi suốt năm năm trời, nay đã nhuốm bẩn thành một đống hỗn độn. Nàng ta tỏ vẻ áy náy: "Thật xin lỗi, chỉ là nhà của A Ng/u ở tận Giang Châu, tính tình lại ôn nhu mềm mỏng, thiếp muốn chàng cẩn thận hơn một chút, chớ để nàng phải chịu uất ức." Tần Thuật tùy ý đáp: "Không sao, viết lại bức khác là được, lần này nàng đừng gây thêm lo/ạn nữa." Nàng ta nghe vậy liền càu nhàu m/ắng mỏ. Họ cứ thế cười nói đùa giỡn. Chẳng một ai đoái hoài tới việc thiếp bị tiếng ồn làm cho đ/au đầu nhức óc. Thiếp lặng lẽ nhặt tờ giấy đã nhòe mực lên, nắm ch/ặt trong lòng bàn tay, bỗng nhẹ giọng nói: "Thực ra, không cầu thân cũng chẳng sao." Tiếng cười nói của cả hai chợt im bặt.