Năm định hôn ước, ta bỗng phát đi/ên giữa yến tiệc trong cung. Vị hôn phu của ta cũng miệng sùi bọt mép, hôn mê bất tỉnh. Đạo sĩ vân du bèn phán ta mang mệnh Thiên Sát Cô Tinh, khắc chồng khắc người thân, chẳng thể gả đi. Chuyện này đồn xa, danh tiết của ta hoàn toàn bị h/ủy ho/ại. Vị hôn phu lập tức từ hôn, quay sang cưới trưởng tỷ của ta. Sau đó, phụ thân thấy ta làm nh/ục gia môn, liền đuổi ta về biệt phủ ở Giang Nam trong đêm, mặc kệ sống ch*t. Nào ngờ trưởng tỷ mệnh mỏng, chưa đầy năm năm đã bạo b/ệnh qu/a đ/ời. Phụ thân chẳng muốn bỏ lỡ mối nhân duyên này, liền tìm đến ta. "Năm xưa cư/ớp đi hôn sự của con, là lỗi của trưởng tỷ con." "Nay nàng đã qu/a đ/ời, ngôi vị Thế tử phi quyết không thể để kẻ khác chiếm mất." "Thế tử cũng chẳng chê mệnh cách khắc chồng của con, vẫn muốn cưới con, mau theo ta hồi kinh." Lúc này ta mới hay, năm đó vị hôn phu và trưởng tỷ đã sớm tư thông. Họ muốn từ hôn nhưng sợ miệng đời dị nghị, nên mới hạ đ/ộc ta. Song, họ đâu biết rằng. Trên đường bị áp giải rời kinh năm ấy, ta đã được Vương gia c/ứu mạng. Năm năm ở Thanh Châu, chúng ta đã sớm nên duyên vợ chồng.