Bị tiểu sư đệ vạn người mê chán gh/ét, ta cùng lúc kết duyên trên mạng với hai vị đạo lữ. Một kẻ thì dính người hay làm nũng, ban cho ta niềm vui tinh thần. Kẻ kia thì dịu dàng chu đáo, tận tình chỉ điểm ki/ếm pháp cho ta. Cho đến khi tông môn sắp đặt ta và sư đệ cùng xuống núi lịch lãm, trước mặt bao người, đệ ấy nhíu mày, gương mặt lộ rõ vẻ chán gh/ét. Khoảnh khắc ấy, ngọc giản truyền tin của ta bỗng sáng lên. 【Xong đời, phải cùng vị sư tỷ đáng gh/ét kia làm nhiệm vụ rồi, phiền ch*t đi được.】 Ta cứng đờ ngẩng đầu lên. Vừa vặn trông thấy tiểu sư đệ đang cúi đầu cất ngọc giản đi.