Mệnh ta cứng, trong thôn chẳng kẻ nào dám kết duyên. Bèn vào thành m/ua về một ngọc nô. Ngỡ rằng đã có kẻ bầu bạn ấm đông mát hạ, nào ngờ mỹ nhân ngọc này cốt cách kiêu ngạo, nhất quyết chẳng cho ta lại gần nửa bước. Ngày ngày ta phiền muộn, đang lúc chẳng biết tính sao, nghe được bà lão nhà bên tán gẫu, trong thành mới tới một đợt ngọc nô, tính tình nhu thuận nghe lời, cực kỳ dễ dạy bảo. Đầu ngón tay ta khựng lại. Đã kẻ ở nhà không nghe lời... vậy đổi một kẻ ở ngoài biết nghe lời về là được chứ gì? Thế là, hôm sau trời vừa hửng sáng. Ta thu xếp bạc tiền, lại vào thành lần nữa. Nào hay, mỹ nhân ngọc chỉ ngỡ ta đi làm đồng như mọi khi, đứng đợi trước cửa, lặng lẽ chờ ta về nhà dùng cơm cùng y.