Tại yến tiệc ngắm hoa trong cung, vạt váy bị vấy bẩn, thiếp liền một mình đi thay y phục. Khi ngang qua điện phụ, bất ngờ bị kẻ nào đẩy mạnh vào trong. Ngay sau đó, một nam tử liền lao đến ôm chầm lấy. Thiếp k/inh h/oàng giãy giụa, kẻ kia liền trở tay t/át thiếp hai cái. Đến khi định thần lại, gạo đã nấu thành cơm. Nam tử kia tỉnh lại, nhìn rõ dung nhan thiếp, liền gi/ận dữ quát tháo: "Tiện tì to gan, dám hạ dược lên người cô! Người đâu! Ban ch*t!" Lúc này thiếp mới hay, kẻ đó chính là Thái tử. Thiếp gắng gượng quỳ xuống, giọng nghẹn ngào khóc lóc c/ầu x/in người minh xét sự tình. Thế nhưng, người lại hạ lệnh cho thị vệ đá/nh ch*t thiếp. Trong khoảnh khắc trượng hình giáng xuống, người vẫn thản nhiên bồi thêm một câu: "Mưu hại trữ quân, tru di cửu tộc, ban ch*t." Không! Trong nỗi tuyệt vọng và oán h/ận, thiếp trút hơi thở cuối cùng. Khi mở mắt ra lần nữa, thiếp đã trở về khoảnh khắc ngay trước lúc bị đẩy vào điện phụ.