Thiếp cùng Tạ Dục Dương vốn là thanh mai trúc mã, đôi bên chẳng thể rời xa. Năm mười hai tuổi, Tạ bá phụ thăng quan vào kinh. Tạ Dục Dương khi ấy làm mình làm mẩy, thề sống thề ch*t nhất quyết đòi mang thiếp đi cùng. Sau đó hai nhà bèn ước hẹn, thiếp ở Nam Châu nửa năm, lại ở kinh thành nửa năm. Song thiếp nào có hay biết. Năm thiếp mười tám tuổi, lại một lần vào kinh, mẫu thân thiếp khóc đỏ cả mắt. Chỉ vì Tạ bá mẫu gửi thư tới, nói muốn hủy bỏ hôn ước giữa thiếp và Tạ Dục Dương. Bà chê mẫu thân không dạy dỗ thiếp nên người, chẳng đủ đoan trang hiền thục, không xứng làm thiếu phu nhân nhà họ Tạ. Thiếp dự yến tiệc tại Tạ gia mới hay biết việc này, cơn gi/ận bốc lên tận đỉnh đầu! Thiếp thẳng bước tiến lên phía trước, từ trong tay áo của vị quý khách ngồi ghế chủ tọa rút ra một tờ hôn thú, đ/ập mạnh xuống bàn: "Bá mẫu nhìn cho rõ đây! Kỷ Trừng ta chẳng hề ham hố cái danh thiếu phu nhân gì cả, thiếp muốn gả thì chỉ gả cho người tốt nhất mà thôi!"