Đúng ngày kỷ niệm kết hôn, tôi cất công chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn, thậm chí còn đặc biệt thay bộ váy ngủ ren. Thế nhưng khi Lục Từ Chu đẩy cửa bước vào, bên cạnh anh lại là một cô gái khác. Đôi mắt cô ta đỏ hoe, rụt rè túm lấy tay áo anh: "Từ Chu, có phải em không nên đến đây không?" Lục Từ Chu cúi đầu nhìn cô ta, giọng nói dịu dàng: "Đừng suy nghĩ lung tung." Khi ngước mắt nhìn tôi, chút hơi ấm trong ánh mắt anh lập tức tan biến: "Khương Vãn, cô ấy không còn nhà để về, sẽ ở tạm đây một thời gian." Tôi siết ch/ặt chiếc tạp dề trong tay, mỉm cười gật đầu: "Được." Lúc xoay người vào bếp, tôi nghe thấy cô ta thì thầm hỏi: "Từ Chu, cô ấy chính là... con gái của người giúp việc mà anh đã cưới sao?" Lục Từ Chu không trả lời. Nhưng tôi biết, đó chính là câu trả lời.