Thiếp bị kẻ gian h/ãm h/ại, cùng hôn phu của khuê mật là Nhị hoàng tử mà xảy ra chuyện hoang đường. Chuyện x/ấu khó che giấu, hoàng gia ép buộc ban hôn. Từ đó, khuê mật cùng thiếp trở thành kẻ th/ù, nàng ta cả đời không gả. Chàng cũng đinh ninh rằng thiếp cố tình bày mưu, h/ận thiếp thấu xươ/ng. Ban ngày, chàng lạnh lùng vô tình, lấy đức ngôn dung công của hoàng tử phi mà nghiêm khắc răn dạy. Đêm xuống, chàng lại cố chấp cuồ/ng bạo, ép thiếp trút bỏ vẻ đoan trang, bắt chước trăm kiểu quyến rũ trong tranh xuân cung. Chàng siết ch/ặt eo thiếp, hơi thở đầy sát khí quấn lấy cánh môi: "Cùng phu quân của khuê mật ân ái mặn nồng, tư vị này có vừa ý nàng không?" Nỗi oan ức không nơi chứng thực, hôn sự hoàng gia lại không thể hòa ly. Uất ức không nguôi, thiếp cuối cùng vì tuổi trẻ mà lâm b/ệnh qu/a đ/ời. Mở mắt lần nữa, lại trở về lúc chuyện hoang đường vừa hạ màn. Bên cạnh, chàng đang say giấc nồng. Thiếp rút chiếc trâm bạc trên tóc, nhắm thẳng tâm can chàng mà đ/âm xuống.