Ta từng là vị Hầu phu nhân không mấy thể diện tại Trấn Bắc Hầu phủ. Năm phu quân được phong Hầu khi còn trẻ, gia phụ vướng tội, ta bị ép để lại thư hòa ly, ngay cả hài nhi trong bụng cũng chẳng thể tự tay ôm ấp. Năm năm trôi qua, ta b/án rư/ợu nơi Lâm An, ngày tháng an tĩnh, cũng chẳng còn nhắc tới người xưa. Cho đến một đêm mưa, một tiểu nam tử ôm linh vị quỳ trước cửa tửu quán của ta. Y mình đầy nước mưa, giọng nói lại vững vàng: "Ta tên Tạ Hoài An. Phụ thân ta là Tạ Đình Chu. Người nói nếu có một ngày người không thể trở về, liền để ta tới tìm người." Ta nhìn chằm chằm vào tấm linh vị khắc tên mình, lòng đ/au như c/ắt. Y lấy từ trong ngựk ra một phong thư nhăn nhúm: "Mẫu thân, phụ thân dù không màng tính mạng cũng muốn bảo hộ người. Người có thể... cũng thương xót ta một chút được chăng?"