Tỷ tỷ vẫn luôn ưa thích đồ vật của ta, kể cả chiếc trâm ngọc lông trả mà vị hôn phu tặng cho ta. Mẫu thân véo lấy má ta, cất lời: 'A Trĩ ngoan, tỷ tỷ con đeo món này trông đẹp hơn, sau này nương sẽ m/ua cho con thứ tốt hơn'. Ta vừa định giấu chiếc trâm ra sau lưng, mẫu thân đã nhẹ nhàng rút lấy. Tỷ tỷ cài trâm lên tóc, đôi mắt cong lại vì cười: 'Thật đẹp quá, đa tạ muội muội!'. Ta lùi sang một bên, nhìn chằm chằm vào mũi giày mà ngẩn ngơ. Trên mũi giày dính một vệt bùn nhỏ, là do tỷ tỷ sai ta ra hậu viên tìm khăn tay mà ra. Tỷ tỷ rõ ràng biết đêm qua mưa rơi, vườn tược bùn lầy khó đi, vậy mà cố tình sai ta đi tìm khăn. Về sau, khăn tìm thấy rồi, giày cũng lấm bẩn, vạt váy cũng ướt sũng. Mẫu thân nhìn thấy giày của ta, đôi mày khẽ nhíu lại: 'Nhìn Thanh D/ao mà xem, lại nhìn con kìa, ngày nào cũng như con khỉ dính bùn. Rõ ràng là cùng một mẹ sinh ra, sao lại khác biệt đến thế!'. Ta cúi đầu, giấu đôi chân lấm lem vào trong tà váy. Sống ở phủ họ Tống bao nhiêu năm nay, ta vẫn cảm thấy bản thân là kẻ ngoại tộc. Vậy thì... ta có nên rời đi chăng? Thế nhưng, vừa nghĩ đến Chu công tử, lòng ta lại mềm nhũn. Thôi vậy, tạm thời chưa đi nữa. Ta còn phải gả cho người ta mà.