Ta cùng đích nữ nhà họ Khương là Khương Thư vốn có tình giao hảo từ thuở thiếu thời. Lại thêm nàng là tẩu tẩu tương lai của ta, nên mọi sự chẳng hề giấu giếm. Ngay cả chuyện ta từng c/ứu Thái tử, việc người muốn lấy hôn sự để báo đáp ân tình, ta cũng đều thổ lộ cùng nàng. Thế nhưng tại yến tiệc thưởng hoa, Khương Thư lại nhanh chân hơn ta, tìm thấy ngọc như ý của Thái tử. Nàng ngượng ngùng nhét vào tay ta, khẽ nói: 'Ta chẳng qua chỉ muốn xem thử, ngọc như ý kia có thực sự giấu ở nơi này hay chăng.' Hoàng hậu tức thì ban hôn, cười bảo: 'Đã là Khương cô nương tìm thấy, tức là ý trời đã định, vậy hãy lập nàng làm Thái tử phi.' Huynh trưởng vì thế mà oán trách ta, trách ta khiến huynh ấy mất đi người thương, khiến Khương Thư cùng huynh ấy là đôi uyên ương chẳng thể thành quyến thuộc. Chẳng còn cách nào khác, ta đành phải bộc bạch thực tình cùng Thái tử. Người vì muốn báo đáp ơn c/ứu mạng, bèn từ hôn với Khương thị, chuyển sang cầu hôn ta. Lúc lâm chung, người vẻ mặt thê lương nói: 'Nàng c/ứu mạng ta, ta khắc ghi trong lòng, nhưng lòng ta hướng về, trước nay vẫn luôn là tẩu tẩu của nàng. Nếu có kiếp sau, chớ dùng ân nghĩa mà ép buộc, cưỡng cầu nhân duyên nữa.' Đến lúc ấy ta mới hay, Khương Thư và người từng tâm đầu ý hợp, chỉ vì người chẳng chịu một lòng một dạ, nên mới tan vỡ chẳng vui vẻ gì. Trọng sinh trở lại yến tiệc thưởng hoa năm ấy, Khương Thư vẫn như xưa, đưa ngọc như ý tới trước mặt ta. Ta lùi lại một bước, đạm bạc đáp lời: 'Đã là người tìm thấy, vậy thì là của người.'