Đang lúc sắp uống canh Mạnh Bà để chuyển kiếp, Mạnh Bà bảo với ta: "Nữ nhi Thu Thu mà ngươi năm xưa dốc lòng sinh hạ, sắp sửa lìa đời rồi." Lòng ta như lửa đ/ốt, khẩn cầu một cơ hội trở lại nhân gian. Hóa ra, chẳng bao lâu sau khi ta quy tiên, trong cung đã xuất hiện một vị tân Hoàng hậu có dung mạo giống ta đến bảy phần. Người người đều nói, Tiêu Thừa Uyên gặp nàng ta ngoài cung liền sinh lòng ái m/ộ, đích thân rước nàng về hoàng cung. Ngay ngày hôm qua, kế hậu vì c/ứu Thu Thu mà rơi xuống nước. Tiêu Thừa Uyên gi/ận dữ t/át thẳng vào mặt Thu Thu: "Mẫu hậu ngươi vì ngươi mà ch*t, kế hậu của trẫm bị ngươi hại đến mức phải uống th/uốc tuyệt tử vẫn chưa đủ sao, ngươi nhất định phải ép nàng đến ch*t mới chịu dừng tay? Đời này trẫm hối h/ận nhất chính là có đứa con gái như ngươi." Thu Thu sững sờ quỳ trong tuyết, thổ ra một ngụm m/áu. Cuối cùng, nàng thấy ta, vươn bàn tay nhỏ bé tím tái vì lạnh về phía ta: "Mẫu hậu. Người tới đón Thu Thu phải không?"