Thiếp cùng phu quân xuất môn du ngoạn, chẳng may rơi xuống vách núi mà mất đi trí nhớ. Hai năm sau, khi hồi phục ký ức trở về nhà, lại thấy bên cạnh phu quân đã có muội muội. Chàng đang tự nhiên cài trâm cho muội ấy, lại nói: "Chuyện cũ hãy để nó qua đi". Thiếp nén nỗi chua xót trong lòng, muốn tận tâm bù đắp cho nhi tử. Nào ngờ nhi tử thấy thiếp liền khóc lóc không ngừng: "Chỉ có Tình di mới là nương thân của con, người hãy tránh ra". Khi muội muội và thiếp cùng gặp nguy nan, phu quân cùng nhi tử chỉ lo c/ứu muội muội. Ba người trải qua kiếp nạn, ôm lấy nhau, thân mật khăng khít. Lúc thiếp đứng lẻ loi một mình chẳng ai đoái hoài, thiếp mới hiểu rằng mình nên rời đi. Trong gia đình này, thiếp đã trở thành kẻ thừa thãi.