Đến năm thứ mười kể từ ngày xuyên không, hệ thống mới hiện hình. Khi ấy, Nhiếp chính vương Hứa Hạc Hoài trúng đ/ộc dược cực mạnh, cùng ta đang s/ay rư/ợu mà... chẳng còn biết trời đất là chi. Lúc hệ thống cất tiếng trong đầu, ta phải cắn mạnh vào vai Hứa Hạc Hoài mới nén được tiếng kêu kinh hãi. 【Ký chủ, ngươi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết về thiên kim thật giả.】 【Ta nhầm lẫn niên đại, ngươi đã xuyên thành... người mẹ á/c đ/ộc của hai kẻ bị tráo đổi kia.】 Nó luyên thuyên một hồi rồi vội vã biến mất. Trong cơn mê man, ta chỉ hiểu được một điều: chúng ta đều sẽ bỏ mạng. Ngay từ đầu câu chuyện, nhìn về kết cục kẻ sống người ch*t ấy sao? Hứa Hạc Hoài: "Chuyên tâm chút đi..." Nhưng ta chưa từng cam chịu số phận, n/ợ nhiều chẳng lo, cứ ngủ trước đã.