Đồng dưỡng phu Lục Yến Chu đỗ trạng nguyên, đón ta vào kinh hưởng phúc. Dọc đường, ta nghe tin công chúa đem lòng ái m/ộ chàng, chàng nay đã trở thành kẻ được quyền quý tranh nhau kết giao. Xem nhiều chuyện đời xưa kẻ phụ bạc vợ con, lòng ta không khỏi sợ hãi. Ta vốn chỉ là kẻ đầu bếp nơi thôn dã, chỉ hữu dụng khi có hỷ sự hay tang m/a, nay đâu xứng với Lục Yến Chu. Ta tự biết thân biết phận, nên khi công chúa triệu kiến, ta liền ra tay trước, đoạn tuyệt qu/an h/ệ cùng chàng. Để thêm phần chân thực, ta còn bồi thêm một câu: "Dân nữ sớm đã có người trong mộng". Chiêu Dương công chúa ngồi trên cao chưa kịp lên tiếng, phía sau ta đã vang lên tiếng gào khóc thảm thiết: "Trời xanh ơi, là tên thư sinh đầu làng hay cuối làng? Ta đã biết bọn chúng lén lút quyến rũ nàng mà! Ta vẫn chậm một bước rồi, hu hu!"