Ai cũng biết, Tạ Trường Kỳ - 'Thái tử giới Bắc Kinh' có một vết s/ẹo không thể chạm tới. Chân phải của hắn tật nguyền, đi lại khó khăn. Thế mà giữa thanh thiên bạch nhật, tôi thẳng thừng đ/á vào chân lành lặn duy nhất của Tạ Trường Kỳ. đ/au đớn tột cùng, hắn lăn khỏi xe lăn. Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo. Tất cả đều nghĩ hắn sẽ nổi trận lôi đình, x/é x/ác kẻ vô danh tiểu tốt như tôi. Nhưng Tạ Trường Kỳ chỉ quỳ sát đất, siết ch/ặt tay tôi, ánh mắt cuồ/ng si b/ệnh hoạn: 'Cuối cùng cũng tìm được em.' Tôi đẩy phắt hắn ra, gh/ê t/ởm: 'Đồ què quặt, cút ngay!' Về sau, khi bị hắn ép vào lòng, tham lam hít lấy hương thơm trên người, tôi mới gi/ật mình nhận ra: Tên què này... eo khá đẹp đấy.