Năm thứ 2 sau khi hoàn thành nhiệm vụ công lược, tôi ngả bài với Khương Dĩ. "Tôi chưa từng thích anh, mỗi giây phút ở bên anh đều khiến tôi cảm thấy buồn nôn." Khi anh ta suy sụp, tôi cười đi/ên dại. Tôi nghe thấy tiếng hệ thống, chất giọng vốn dĩ quanh năm không một chút biến đổi, lúc này lại xen lẫn chút gi/ận dữ: 【Ký chủ, cô đã tự tay h/ủy ho/ại cuộc đời hạnh phúc của mình rồi.】