Ông ngoại tôi qu/a đ/ời, miệng cứ há hốc không sao khép lại được. Cái miệng trống hoác không còn chiếc răng nào há rộng, lâu lâu lại có ruồi nhặng bò ra từ cổ họng, bay đầy linh đường, mùi hôi thối không chịu nổi. Để khép miệng ông lại, đành phải tháo hàm dưới, dùng băng dính bịt ch/ặt miệng. Đạo công trong làng bảo, đó là do không có người thân đón hơi thở cuối cùng, con cháu phải thủ linh khóc tang bảy ngày. Đêm đầu tiên canh linh cữu, đạo công đã ch*t, miệng há rộng đầy ruồi nhặng. Những người canh linh bắt đầu ngứa ngáy mắt, dưới mí mắt xuất hiện những ổ trứng trắng nhởn...