Dưới sự chỉ huy của Tam Gia, bố tôi mở nắp qu/an t/ài ra. Một mùi hương thoang thoảng phảng phất đ/ập vào mặt. Thật bất ngờ, th* th/ể của chị gái không những không hề th/ối r/ữa, mà những vết thương trên mặt cũng biến mất. Nằm trong qu/an t/ài, chị gái trông má ửng hồng, làn da lấp lánh ánh sáng. Đôi mắt chị khép hờ, đôi môi đỏ tươi khẽ cong lên như vừa được tô son, còn đẹp hơn lúc sinh thời. Nếu khoác lên chiếc áo cưới đỏ, hẳn nhiều người sẽ lầm tưởng đây là một cô dâu mới. Tam Gia vội vàng đóng ch/ặt nắp qu/an t/ài lại, thốt lên: "Tình hình không ổn rồi!"