Cánh cửa đền kẽo kẹt mở ra, một người đội nón lá, khoác áo tơi xuất hiện nơi cổng. Người ấy liếc nhìn xung quanh, cởi chiếc áo tơi ướt sũng ra, treo dưới mái hiên, vẫn giữ nguyên chiếc nón lá trên đầu. Những người trú mưa trong đền bị gió mưa theo người đội nón tràn vào làm xáo động, ngôi đền cổ vốn yên tĩnh bỗng chốc trở nên nhộn nhịp.