Mỗi đêm khi đồng hồ điểm mười hai giờ, tôi lại nhập vào thân thể của một người sắp ch*t. Trước khi bình minh ló dạng, tôi sẽ thế chỗ họ ch*t đi ở khắp các ngóc ngách thành phố. Không một ngoại lệ. Tôi đã quen với nỗi đ/au này rồi. Cho đến đêm nay, khi tôi mở mắt, toàn thân r/un r/ẩy. Bởi lẽ, tôi vẫn đang ở trong chính ngôi nhà của mình.