Cùng bạn trai bước vào một tiệm lẩu. Người sống ăn lẩu đỏ, người ch*t ăn lẩu trắng. Tấm biển lớn chói mắt ngay giữa quán. Nụ cười trên môi tôi đóng băng khi nhân viên bưng lên nồi lẩu đôi âm dương. Tống Trạch Lâm đưa bàn tay tái nhợt ra, lục lọi nồi lẩu trắng trước mặt. Hắn nhe răng cười nhìn tôi: - Em yêu, sao em cứ nhìn chằm chằm thế?