Khi đến thôn người Miêu để thu nhặt h/ài c/ốt cho bà nội, đứa em họ cầm khúc xươ/ng chân vung vẩy lung tung, hỏi xươ/ng nặng bao nhiêu. Dì hai còn cười khúc khích bảo cân lên là biết ngay. Đêm đó, dì mộng du vào núi, khi tìm thấy thì toàn thân không vết thương nhưng mềm nhũn như búp bê bột, tất cả xươ/ng cốt đều biến mất. Dân làng bảo, đó là Âm gian cân xươ/ng!