Khi thư ký của Đường Diệp lần thứ 19 khiêu khích trước mặt tôi, tôi vẫn lười chẳng buồn để tâm đến cô ta. Cô ta cùng đường bí lối, công khai ném kết quả xét nghiệm mang th/ai ra để thị uy với tôi. Tôi dịu dàng dặn dò cô ta: "Cứ dưỡng th/ai cho tốt, có chuyện gì thì tìm bố của đứa bé." Cô ta tức tối, chất vấn tôi: "Cái trò làm rùa rụt cổ này cô định diễn đến bao giờ?" Nực cười thật, cô ta căn bản chẳng bao giờ hiểu được. Đối với tôi, tranh giành đàn ông đã sớm chẳng còn thú vị gì nữa. Tranh giành bát cơm của đàn ông, mới là chuyện thú vị.