Ta vốn đem lòng yêu mến Trạng nguyên lang, vốn sắp kết thành phu thê. Một giấc tỉnh dậy, lại xuyên qua đến ba năm sau, lại cùng kẻ tử địch - Tể tướng kia áo quần không chỉnh tề nằm trên giường. Hắn một tay đặt sau eo ta, một tay vấn vít tóc ta. Gương mặt vốn thanh lãnh vô dục giờ lại nở nụ cười đầy ám muội tà khí. Ta biến sắc, vung tay t/át thẳng. Tể tướng ôm nửa mặt bị đ/á/nh lệch, hốt hoảng nói: 『Nương tử, phu quân vừa rồi... có làm nàng đ/au không?』