Định thân năm thứ bảy, Khương Yến An tính chuyện cùng ta thoái hôn.
Trần Vương thế tử Lý Minh Ngọc - người vốn thân thiết với hắn - nói: "Khương huynh sớm nên như thế, vô cớ bị lỡ mất bao năm."
Đêm hôm ấy, vị công tử bột đã leo trèo tường viện lạc của ta, giọng điệu không giấu nổi phấn khích:
"Thoái hôn rồi ta liền tới cầu hôn ngay, lần sau ta sẽ đi cửa chính."
...
Khương Yến An sắc mặt âm trầm: "?"