Kết hôn bảy năm, Tống Ứng Hoài nuôi một ngoại thất. Xuất giá tòng phu, ta quyết định học theo hắn, cũng nuôi một diện thủ. Cô bé kia của hắn ngây thơ trong trắng, giống hệt ta thuở trước. Chàng trai trẻ đêm đêm hầu hạ ta, m/áu lửa hăng say, cũng tựa như hắn thời niên thiếu. Chúng ta kính trọng nhau như khách, sống yên ổn không sóng gió. Cho đến ngày cô gái kia vênh váo bụng mang dạ chửa bước vào cửa, nói rằng nàng có thể giúp Tống Ứng Hoài nối dõi tông đường, còn ta chỉ là mụ đàn bà già không đẻ được con trai. Cuối cùng ta đã hạ quyết tâm, viết hòa ly thư. Hắn lại xông đến x/é nát tờ ly thư, nói người hắn yêu nhất vẫn là ta.