Ta theo Tạ Lãnh từ năm mười hai tuổi, mãi đến năm mười bảy. Hắn chưa từng dành cho ta một ánh mắt chân chính. Chê ta đần độn, chê ta ngốc nghếch, chê ta là gánh nặng. Về sau, vị đại nhân không gần nữ sắc ấy gặp được nhân duyên trời định. Ta cũng tự tìm cho mình một lối thoát, để lại thư từ, rời đi trong đêm sao. Đến ngoài thành 30 dặm, Tạ Lãnh phi ngựa đuổi theo, vác theo toàn bộ hành trang chặn ta lại. Kẻ vốn tà/n nh/ẫn nuốt trọn khí huyết trong cổ họng, đôi mắt ngoan cố găm ch/ặt vào ta, giọng nói căng như dây đàn. "Ngươi định đi đâu?"