Năm thứ ba bị nương thân ép buộc kết hôn, ta nhảy sông t/ự v*n.
Ta nhảy xuống quá vội vàng, không ngờ lại húc trúng một người khiến hắn bất tỉnh.
Bất đắc dĩ, ta phải cõng hắn lên bờ, làm hô hấp nhân tạo.
Vừa lúc hắn tỉnh lại, nương thân cũng vì quá tức gi/ận mà ngất xỉu.
Hắn mở mắt một cách yếu ớt, đôi môi mỏng khẽ hé: "Ta... là ai?"
Ta nghiến răng một cái, ánh mắt đượm tình đáp: "Ngươi là Giang Bát Giác, phu quân chưa cưới của ta."
Hắn do dự giây lát, giơ tay sờ lên khóe mắt ta: "Vậy... nương tử, đừng khóc."