Tiểu Hầu Gia đem lòng yêu ta từ cái nhìn đầu tiên. Hắn dẫn ta dạo hồ ngắm hoa, thưởng trà đ/á/nh cờ, khát khao cả thiên hạ đều biết hắn đã đem lòng say đắm một tiểu thư dân dã. Sẵn sàng hi sinh nửa mạng sống cũng quyết cưới bằng được. Thế nhưng đúng ngày thành hôn, khi hắn cưỡi ngựa đón dâu, lại vì bóng lưng một cô gái giữa phố phường mà mất h/ồn. Hắn bỏ lại tất cả, bỏ lại ta, phi ngựa đuổi theo bóng hình kia. Chỉ trong một ngày, ta từ đối tượng ngưỡng m/ộ của bao người biến thành trò cười thiên hạ. Đêm ấy hắn ngập mùi rư/ợu trở về phủ, thở dài với ta: "Ta nhận nhầm người, nàng không phải là người ta tìm ki/ếm."