Năm mười tám tuổi, tôi tự chọn cho mình một người chồng. Hắn là một nho sinh, diện mạo tuấn tú, đối đãi lễ độ, tôi vô cùng hài lòng về hắn. Nhưng hàng xóm láng giềng đều bảo tôi bị cái mặt đẹp trai của Tạ Huy mê hoặc, m/ù quá/ng gả cho một tên bạch diện thư sinh như thế. Tôi không thèm để ý đến họ, bọn nhà quê mắt hẹp, làm sao hiểu được cái hay của Tạ Huy. Sau này Tạ Huy đỗ trạng nguyên, lại có kẻ nói tôi không xứng với hắn. Ban đầu tôi chẳng bận tâm, nhưng Tạ Huy đối xử với tôi ngày càng lạnh nhạt, khiến tôi hoảng hốt. Thế là tôi thu xếp hành lý, định rời kinh thành. Nhưng Tạ Huy lại chặn giữa đường, đỏ mắt chất vấn: "Em định mang con của chúng ta đi đâu?"