Công chúa đối đãi với ta cực kỳ tốt, vậy mà ta lại cưới người phò mã của nàng. Đêm tân hôn, Tống Tử Xuyên đến trong tình trạng s/ay rư/ợu. Hắn ngồi thừ ra trước bàn ghế. "Thanh Lam, ngươi biết trong lòng ta nhớ mong ai mà, cưới ta chỉ khổ cho ngươi thôi." Nói xong câu ấy, hắn thậm chí chẳng thèm vén khăn che mặt của ta, loạng choạng bước ra khỏi phòng the. Suốt đêm đó, hắn ngồi bất động trước cung điện của công chúa. Hắn đâu biết rằng, ta lấy hắn, người chịu khổ đâu phải là ta.