Sau khi chui ra khỏi qu/an t/ài. Ta giả vờ ngất xỉu trước mặt một tiều phu. Hắn đem ta về nhà. Ta nói mình là kẻ chạy lo/ạn, tuyệt đối không phải yêu quái trong núi. Hắn bảo đã nhận ra. Phàm nhân thật đáng gh/ét. Sinh lão bệ/nh tử, luân hồi đan xen. Cách mỗi mấy chục năm, ta lại phải giả ch*t một lần. Rồi lại chui ra từ chiếc qu/an t/ài. Tình cờ gặp hắn ở kiếp chuyển sinh. Ta tưởng mình là kẻ si tình đến mất lý trí. Cho đến khi ta nhìn thấy cuốn nhật ký hắn ch/ôn dưới gốc cây. [Lần sau vẫn nên đóng vai thư sinh, hình như nàng không thích tiều phu.] Ta: ?