Ở lại trại đã 10 ngày, Cố Ám vẫn chưa tới đón ta. Lúc này ta mới hiểu, lời hắn nói khi đưa ta tới đây không phải chỉ để dọa nạt.
『Thất Nương ngốc nghếch, lại còn dám mong ta cùng nàng sống trọn kiếp người, chung thủy một đôi?』
『Diễn huynh, ta gửi nàng tạm thời ở lại chỗ huynh, mài giũa cái tính kiêu căng do ta chiều chuộng mà thành.』
Ta bắt đầu sợ hãi.
Ta không thông minh, chẳng có sức lực, ở đây bất cứ kẻ nào cũng có thể ứ/c hi*p ta.
Bởi thế, ta quyết định tìm một chỗ dựa.
Chọn lựa rất lâu, cuối cùng ta chọn trại chủ Diễn Lăng - kẻ lợi hại nhất trại, cũng là người lạnh lùng cứng rắn nhất.
Ta hết lòng giặt giũ quần áo cho hắn, nấu cơm, bôi th/uốc.
Mười ngày sau, Diễn Lăng mặc bộ quần áo rá/ch tả tơi, nhìn đám thuộc hạ ngã lăn ra đất vì ngộ đ/ộc thực phẩm, nén nỗi đ/au từ vết thương mưng mủ, lạnh lùng cười:
『Hóa ra Cố Ám đưa ngươi tới đây là mang ý đồ như vậy, th/ủ đo/ạn thật đ/ộc á/c.』