Năm đói khát nhất, Nhị Gia giơ mảnh xươ/ng người lên trăng. "Ngươi xem nó có giống chiếc bánh hương quế không, chọc thủng là tim chảy ra, quấn trên khúc xươ/ng này, hẳn là ngọt lắm." Ta không còn sức cười, chỉ úp mặt vào ng/ực hắn thì thào. "Phải rồi, hẳn là ngọt lắm." Về sau, tất cả đều ch*t trước ta, sử sách chỉ ghi vẻn vẹn một câu. [Năm đói lớn, người ăn thịt lẫn nhau.]