Khi thành thân với Thẩm Chiếu Sơn, hôn lễ của chúng tôi chỉ đơn giản qua loa. Tấm vải đỏ gi/ật vội làm khăn che mặt, lễ bái thiên địa vội vàng trong căn lều cỏ. Sau khi thành thân, hắn chỉ chú tâm vào việc đọc sách, còn ta thì cày ruộng cuốc đất lại thêm chăn trâu. Thẩm Chiếu Sơn chưa từng động phòng với ta, hắn luôn tỏ ra kh/inh thường ta. Chê ta cử chỉ thô lỗ, lại trách ta cản trở hắn cưới nữ tiên sinh trong làng. Về sau Ninh Châu đại hạn, trong nhà không thu hoạch được hạt nào, không có tiền cho hắn lên kinh ứng thí. Đúng lúc thế tử phủ hầu bệ/nh nặng, nguyện treo thưởng trăm lượng vàng để tìm một cô dâu xung hỷ. Thẩm Chiếu Sơn lập tức viết cho ta một bức thư hòa ly. Hắn nói: "A Man, nàng đi đi, tiền thưởng ki/ếm được vừa vặn cho ta lên kinh đô lo liệu." "Nàng yên tâm, vị thế tử kia chắc chắn không nhìn trúng nàng, dù có sống sót cũng sẽ trả nàng về. Lần này ta nhất định bảng vàng đề tên, sau khi được phong quan sẽ trở về cưới nàng." Về sau hắn quả nhiên đậu thám hoa, tìm đến ta. Người hầu cận quát lớn: "Lớn mật, thấy vương phi mà không hành lễ?"